Có những buổi tối anh không biết phải nghe nhạc gì

Có những buổi tối anh không biết phải nghe nhạc gì

Có những buổi tối anh không biết phải nghe nhạc gì
Có những buổi tối anh không biết phải uống đồ uống gì
Nghĩ cũng kỳ
Ghé quán cà phê quen vốn đã chai ì
Cảm xúc
Những gương mặt thật lạ, dù vốn đã quen
Anh nhớ em

Có những buổi sáng anh không biết phải làm gì
Thức dậy với bao nỗi lo
Chuyện bé xé ra to, và hối hận
Anh biết em giận
Nỗi buồn xâm lấn
Với nhiều chất chứa em chẳng nói thành lời
Mảnh trời
Chơi vơi
Bên khung cửa
Quán cà phê quen vẫn rộng mở
Như nhiều giấc mơ, đêm qua và nhiều đêm trước nữa

Có những buổi chiều anh không biết phải đi đâu
Có quán cà phê đã lâu không đặt chân đến
Ngày trước anh cứ đùa
Em là bến
Anh gửi gắm đời mình
Dù cười nhiều nhưng mắt em lung linh
Không được đâu
Anh đừng nghĩ linh tinh
Em cười xinh, ngấn đôi giọt lệ
Anh cũng thế

Có những ngày cả cuộc đời anh cũng kệ
Men bia nhiều hơn tất cả
Em đã xa.

-

Photo: @ngocyng_

Show Comments