Lại mưa

Lại mưa

Rồi cô đi, suốt một thời gian bên nhau, anh đã quen với việc có cô bên cạnh, cùng nhau.

Quán quen lại thưa thớt, vắng vẻ. Anh ngồi từ chiều đến khi chẳng còn ai, nhân viên lặng lẽ dọn dẹp để ra về. Guns N’ Roses hát bài ca tình yêu bất hủ November Rain.

“Không gì là mãi mãi
Ta biết con tim có thể thay đổi
Thật khó để giữ ngọn nến
Trong cơn mưa lạnh tháng 11”

Đôi khi anh tự hỏi anh đã làm gì sai. Anh nhớ vóc dáng của cô, nhớ điệu bộ cử chỉ lúc cô hút thuốc, đôi môi hơi cong cong, điếu thuốc kẹp hờ hững giữa hai ngón tay, đôi mắt hơi lim dim vì khói. Nhưng cô đã đi. Cũng vào một buổi chiều như hôm nay, chỉ đơn giản là cô đi. Biến mất. Không một lời chào. Không một dấu vết để lại.

Anh hụt hẫng mất một thời gian. Nếu điều gì đó mỗi ngày đều đã thành thói quen thì khi bỗng nhiên mất đi, người ta thường hụt hẫng. Anh không lạ, vì suốt thời gian bên nhau thỉnh thoảng cô cũng biến mất như vậy, thường thì cô sẽ hẹn trở lại, một ngày, một tuần, nhưng cô sẽ trở lại.

Lần này thì không vì cô không hẹn. Anh biết là mình đã mất cô. Nhưng quán quen sao vắng quá, ánh đèn vàng vọt không thể sưởi ấm anh, mưa như trút ngoài trời, không khí lạnh lẽo bủa vây anh, hút cạn sức sống của anh.

Anh khoác áo rồi lao vào giữa cơn mưa, cơn mưa tháng 11.

“And when your fears subside
And shadows still remain, oh yeah
I know that you can love me when there's no one left to blame
So never mind the darkness, we still can find a way
'Cause nothin' lasts forever, even cold November rain”

Show Comments